tt
Kính mời quý anh chị đọc bài ký của anh Phạm Nga.
Kính chúc anh và gia quyến một mùa Giáng Sinh vui vẻ, hạnh phúc và sức khỏe.
Caroline Thanh Hương
ký
Nhớ ‘Chú Bé Đánh
Trống’ Mùa Noel
1.
Năm nào cũng vậy, không khí mùa Giáng sinh đến sớm nhất
với mọi người là qua nhạc Noel. Ngoài đường phố, các nơi còn chưa trang trí,
làm đẹp bên trong, bên ngoài thì nhiều quán cà phê, siêu thị, trung tâm thương
mại… đã bắt đầu rộn ràng phát dòng nhạc vui tươi ấy. Cả những chiếc xe đẩy, xe
ba gác xập xệ bán đĩa nhạc rong, ngày ngày chuyên lặn lội vào những con hẽm xóm
lao động, phát toàn nhạc não tình hay điệu bolero ‘lính chiến’, cũng ‘độn’ vào
vài bản nhạc Noel lời Việt và phát đi phát lại mãi hai bản mà giới bình dân hay
trí thức gì cũng đều thích là ‘Đêm thánh vô cùng’ và ‘Chuông
ngân vang’.
Trong dòng nhạc Noel quốc tế phổ biến xưa nay, đã quá
quen thuộc là các bản: Silent Night, Jingle Bells, We Wish You A Merry
Christmas, Little Drummer Boy, Feliz Navidad,.v.v…. Trong đó, riêng bản Little
Drummer Boy tuy hơi ít người biết nhưng vẫn hay tuyệt vời. Xuất hiện
từ thập niên 60, nhạc phẩm thuộc dòng nhạc Noel kinh điển này đã từng được
trình diễn hòa tấu hoặc hợp ca bởi những tên tuổi lớn trong giới âm nhạc quốc tế,
như với dàn nhạc giao hưởng London Symphony Orchestra; với các ca sĩ, nhóm ca thượng
thặng một thời như Frank Sinatra, Boney M., ABBA, cả với ca/nhạc sĩ độc đáo bên
nhạc country Johnny Cash, hay với các ban hợp xướng acapella danh tiếng như
Vienna Boys Choir, Pentatonix... Trong phim hoạt hình hay phim búp-bê, bản nhạc
lại được tấu lên với những nhạc khí bằng gỗ thật đơn sơ thời Trung Đông cổ đại
xen lẫn câu chuyện kể về đêm Giáng sinh nguyên thủy, về thời khắc Chúa hài đồng
ra đời trong hang đá…
Từ thời trẻ trai, đã in đậm trong tâm tưởng tôi là hình
ảnh chú bé đánh trống, hình tượng tinh khôi gắn liền với bản Little
Drummer Boy cùng điệp khúc “Pa rum pum
pum pum ! ... Pa rum pum pum pum!”, mang tính chất một sứ điệp háo hức báo
Tin Mừng cho trần thế. Tiếng trống của chú bé dõng dạc vang vọng đén mọi chốn gần,
xa nhưng vẫn khoan thai, ung dung, như thể chú đang đánh trống trình diễn trước
mắt mọi người mà chẳng khác gì chú đang tập trống, vui chơi một mình, cho riêng
mình nghe.
2.
Một mùa Noel nào đó cuối thập niên 60 ở Sài
Gòn, tình cờ tôi được mấy bạn người Mỹ - nhân viên dân sự, giáo viên Anh ngữ,
nhà truyền giáo… - mời dự tiệc đêm Giáng sinh. Hồi đó chưa có trò hát karaoke
nhưng một ban nhạc nhạc nhẹ - chỉ hai cây guitar và cái trống caisse claire - của
chủ nhà cũng đủ cho mọi người tha hồ chơi nhạc, ca hát thật ‘xôm tụ’. Sau khi tất
cả cùng hát bài Silent Night thật trầm lắng, rồi rộn ràng
bài Jingle Bells, có người đề nghị hát bài Little Drummer Boy.
Tôi lên tiếng rằng mình không biết lời (lyric) bài này thì trên giá nhạc đặt
trên bục sân khấu mini, tập thánh ca đã mở ra ngay trang cần tìm cho mỗi mình
tôi xem. Được lên bục đứng cạnh anh bạn chơi guitar, tôi có thể vừa góp giọng vừa
tiện thể theo dõi toàn ban hợp ca nghiệp dư đề huề Mỹ - Việt đứng bên dưới.
Không hiểu sao người Mỹ - ít nhất là trong thời điểm lễ
hội, họp mặt vui vẻ, thong dong như lúc này - họ tỏ ra vô cùng yêu đời, vui sống
đến thế?
“Come they told
me, pa rum pum pum pum / A new born king to see, pa rum pum pum pum!…”,
các người bạn Mỹ - kể cả vài người đã lớn tuổi - ngẩng mặt lên hoặc quay nhìn
nhau, cùng say sưa phồng má, bậm môi mà hát, khoan khoái lập đi lập lại ở cuối
mỗi chi câu trong lời hát những nốt nhạc thể hiện những tiếng trống rập rình ấy.
Có anh còn vừa “búm bum” một cách đả đời, vừa thích thú làm động tác của
nhạc công chơi trống, chân dậm nhịp, tay cầm dùi gõ vào khoảng không.
Cứ như âm nhạc - đúng hơn là nhạc Giáng sinh - đang
bao trùm căn phòng khách, nơi diễn ra bữa tiệc Noel vui vẻ, ấm cúng này. Thời
buổi ấy, đêm đêm tiếng đại bác vẫn thường vọng về từ các vùng lân cận Sài Gòn.
Đối với chúng tôi - những cư dân sống và làm việc trong đô thành nhìn chung còn
an lành, đó là một nỗi ám ảnh không thể nào nguôi quên về thực tế chiến tranh,
chết chóc, mất mát…vẫn đang còn tiếp diễn ngày đêm, khốc liệt và tàn nhẫn thời
đó.
Vào dịp lễ mừng Chúa ra đời như đêm nay, những người bạn
mắt xanh, tóc vàng kia như đã tạm quên lãng cuộc chiến, sống hết
mình cho thực tế trước mắt là buổi họp mặt Noel, là tình bạn bè, đồng nghiệp,
là đàn hát với nhau cho thật vui, thật nhộn, không khác một đám trẻ thơ hồn
nhiên tụ tập, chơi đùa. Hiểu theo tín lý Thiên Chúa giáo, tâm trạng lạc quan
này vô hình trung lại thể hiện sinh động cho ý nghĩa cao vời của sự kiện Chúa
giáng sinh - điềm báo về sự mở đầu cho Mùa ‘Bình An Dưới Thế’. Đây cũng là niềm
hy vọng thiết tha của người trần thế ký thác vào tính thiêng liêng của sự kiện
Chúa ra đời. Theo lẽ thường, tình cảnh khó khăn, khổ đau càng kéo dài thì ai
cũng cần có hy vọng để sống.
3.
Sau 30 – 4, thời
‘ăn độn’ chật vật, thiếu thốn cũng qua đi, thời ‘mở cửa’ đến thì cuộc sống
tương đối có phần dễ thở hơn, cho phép vào các dịp cuối năm, dân Sài Gòn - cả
tín đồ Thiên Chúa giáo cũng như người đạo khác – có thể tổ chức ăn mừng lễ
Giáng sinh đàng hoàng, đầy đủ hơn theo truyền thống đã có từ thời chế độ cũ.
Ở tuổi ngũ tuần của mình, trước lễ Noel tôi cũng thấy
vui vui nhè nhẹ trong lòng nhưng không thể nào còn cái háo hức của tuổi thanh
niên ngày xưa, là rậm rực lo chuyện quần áo đẹp, xe xịn, cả bạn gái dắt đi chơi Noel nữa. Gọi là ‘chơi Noel’, tối 24 vợ
chồng tôi chuẩn bị một chai rượu chát ngon khi nhận lời mời của một anh bạn
Công giáo, ngụ ở một con hẻm gần nhà thờ Tân Việt, quận Tân Bình.
Tại bàn tiệc vô vàn thân ái và rất ngon miệng, tôi được
anh bạn xếp ngồi bên cạnh bác Nguyệt, cha vợ anh. Bố Nguyệt tuổi đã ngoài 80 nhưng vẫn còn khỏe, còn rất minh mẩn
cũng như thường ra giúp công việc lặt vặt cho cha xứ ở nhà thờ gần nhà. Tàn tiệc,
chuyển ra salon uống trà hay cà phê, bố Nguyệt
kể mình nguyên là lính quân nhạc chế độ cũ, còn vụ học chơi kèn Tây và trống
caisse claire thì phải nói là từ thời…Bảo Đại. Tình cờ may mắn gặp được ‘người
trong cuộc’, lại vào đúng thời khắc mừng Giáng sinh, tôi không thể nào không đề
cập với bố Nguyệt về bản Little
Drummer Boy, bản-nhạc-Noel-của-tôi.
Sau 30- 4, đã mấy chục năm trôi qua, người cựu lính
quân nhạc già nua ngồi trước mặt tôi hiển nhiên đã trải qua bao nhiêu là khó
khăn, thăng trầm trong cuộc sống. Bố Nguyệt
im lặng một lát như tâm tưởng chợt quay về thời dĩ vãng, rồi khẽ hỏi lại tôi: “Có phải cái bài tên là Chú bé đánh trống không?
Tên tiếng Anh thì bác không rành…”. Tôi lại không thể ngăn mình kềm lại sự
láu táu rất trẻ con, cứ vung vẩy hai tay trong không khí khi tìm cách ‘thuyết
minh’ thêm cho rõ hơn về chú bé chơi trống - biểu tượng dấu yêu trong lòng mình
về bài hát: “Dạ, dạ, đúng rồi, tên tiếng
Việt đúng là Chú bé đánh trống. Có nhiều đoạn cứ lập lại pa rum pum
pum pum, pa rum pum pum pum bác ạ!” Bố Nguyệt liền đưa nắm tay ra đánh nhịp trong khoảng không và thử
xướng âm: “Có phải e nhạc như
thế này không cháu? Là là la la la pa rum pum pum pum?” Tôi chỉ còn biết gật đầu lia lịa, như sướng rên vì
chợt gặp người đồng điệu, tức người cùng biết, cùng thích bài hát này như mình,
mà như những anh bạn người Mỹ ngày xưa, hễ mở miệng hát là không thể không vung
tay như đánh trống vào không khí để minh họa cho lời hát.
Hai bác cháu chúng tôi cười hể hả, vui không thể tưởng. Rồi
trước khi chia tay, bố Nguyệt
đã tâm sự: “Năm nào cũng thế, cứ gần Noel
mà nghe bài ấy phát lên rộn ràng ở đâu đó thì lòng bác cứ như lặng đi, nhớ lại
một thời mình chơi trống trong ban nhạc, đã từng tham gia trình diễn ở rất nhiều
nơi, không biết bao nhiêu lần bài này và các bài Noel khác…”.
Cho đến mùa Noel năm nay, tôi vẫn âm thầm tìm nghe
trên net, cũng như rất vui khi tình cờ được nghe bản Little Drummer Boy
ngoài đường phố hay bất kỳ là ở đâu. Hơi tiếc là ở cái quán cà phê quen
thuộc gần nhà tôi lại không có cái bản nhạc Noel đã kém phổ biến này. Nhưng
cũng vui là cậu chủ quán tử tế, tự xưng rất rành nhạc xưa, đã hứa sẽ sớm bổ
sung vào liste nhạc Noel tại quán cái bản “cậu
bé đánh trống bùm bum bùm bum gì đấy!”.
PHẠM NGA
(Cận Giáng sinh
2019)