Translate

Libellés

Affichage des articles dont le libellé est văn nghệ. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est văn nghệ. Afficher tous les articles

samedi 2 décembre 2017

Chương trình đọc truỵên ngắn hay của Huy Phương và Quảng Diệu Trần Bảo Toàn.

tt
Cuối tuần có rất nhiều bài để đọc, nhiều nghe và để chia sẻ.
Thơ nhắc kỷ niệm, nhắc trăn trở hoài mong.
Truyện như lời chia sẻ từng trang, từng trang sách, từng dòng chữ, được giải bày tâm tư hay nhắc nhở cái chuyện mà tác giả nghỉ ra và muốn đưa đến đọc giả của mình tâm sự riêng.
Xã hội luôn là một nơi mà người ta còn sống là còn tranh đấu cho miếng cơm, manh áo và cho đời đẹp hơn, cuộc sống có ý nghĩa hơn.
Cám ơn bác Lan đã chia sẻ 2 mẩu chuyện, mời quý anh chị đã đọc rồi thì đọc lại hay chưa đọc qua thì đọc một lần cho biết.
Trang tiếp theo sẽ gửi đến quý anh chị những bài thơ của groupe Cát Bụi Hương Xuan 2016.
Caroline Thanh Hương
 
Quá đỗi vô tình!
Huy Phuong.
 
Tuần rồi tôi có dịp đi thăm hai người, một người bạn đang nằm trong quan tài tại nhà quàn, và một bà cô đang nằm trong nhà dưỡng lão. Người bạn không biết tôi là ai đã đành, vì người ấy đã chết, nhưng bà cô còn sống cũng không biết tôi là ai vì bà đã mất trí nhớ! Người bạn này ngày hôm trước còn vui vẻ chuyện trò với bạn bè, nhưng sáng hôm sau, người nhà không thấy thức dậy, vào phòng thì thấy ông đã chết. Bà cô, một đời giàu có lẫy lừng, giờ cũng trắng tay, vào chỗ nghỉ cuối cùng cũng đã hơn năm.
Cả hai người không ai thấy khổ, một người đã qua bên kia thế giới, chỉ còn lại xác thân rồi cũng tan rữa trong lòng đất hay thành tro bụi rải xuống lòng biển, người còn lại phần trí nhớ đã là một khoảng không gian mờ mịt, chỉ sống theo bản năng, hít thở hay biết đói, đau, đâu còn nhìn ra mặt người quen nữa.
Trong khoảng thời gian gần đây, tôi thấy bạn bè, hay người quen biết bỏ thế giới nay ra đi khá nhiều, và nhiều lúc ra đi quá đột ngột. Những điều chúng ta thường nghĩ là không ngờ, nhưng lại xảy ra, nhiều lúc có cái cảm giác là chuyện phi lý, nhưng thật ra là chuyện rất thường vẫn xảy ra trong cuộc đời thường.
Mấy tuần trước, trong bữa ăn sáng với một người bạn cùng đơn vị cũ, bỗng dưng tôi chợt nhớ đến một anh bạn làm chung phòng, hơn 15 năm nay, sau khi bị stroke, chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi đề nghị với bạn, ăn sáng xong sẽ ghé qua thăm, kẻo lâu ngày quá không gặp bạn cũ. Bạn tôi chần chừ: – “Hay để bữa khác đi anh. Hôm nay tôi phải chạy về nhà có chút việc.”
Tuần sau, điện thoại reo, tôi mở máy, bạn tôi cho biết: – “Sơn chết rồi anh!” Tôi la lên: -“Đã nói mà, phải chi hôm nọ đi thăm thì đâu phải hối hận như bây giờ!” Bạn tôi còn vớt vát: -“Hôm đó đi thăm thì Sơn cũng đã vào bệnh viện rồi! Bây giờ thì đã quá trễ, tang lễ mới cử hành cách đây ba hôm. Theo sở nguyện của người chết, gia đình không đăng cáo phó!” Bạn tôi biết tin vì vừa đọc được tên Sơn trên trang phân ưu.
Tôi bắt đầu nổi cáu: “Thì ít ra vào bệnh viện, cũng gặp nó một lần trước khi nó chết!”
Tôi đăng một mẩu chia buồn ngắn ngủi trên một tờ nhật báo, mở đầu bằng câu: “Quá đỗi vô tình, được tin trễ….” Nhưng người chết đâu có xem được trang báo và biết cho nỗi hối tiếc của chúng tôi.
Nói ra thì buồn trong khi nhiều người đang vui! Mới nghe tin trễ, vợ một người bạn qua đời đã hai tháng nay, bà trối trăng, ngoài gia đình, đừng tin cho ai biết. Gọi một số bạn đi thăm thì lại nghe tin một người bạn tháng trước mới đưa vợ vào phòng cấp cứu, và nay đang ở trong nursing home. Thật cũng quá vô tình, trách cuộc sống bận rộn, hay trách mình ít khi nghĩ đến người khác, số phận thiệt thòi, bất hạnh hơn mình. Nghĩ đến việc gì, nên làm ngay, thời gian không đợi mình, và người bạn tôi cũng không còn thời gian để nằm chờ. Đã có thời gian nằm bệnh viện, rồi nơi phục hồi, tôi biết nỗi cô đơn của người bệnh là to lớn như thế nào.
Tôi được xem một cuốn phim Mỹ, trong đó một vị linh mục khuyên một người trai trẻ, nếu có cơ hội nên đi viếng thăm tang lễ của người quá cố, người bệnh trong nhà thương, người kém may mắn trong nhà tù. Đó là những việc lành. Và với tôi, xin thêm, những người già, kẻo không còn kịp nữa!
Hôm qua tôi vừa được điện thoại của một người bạn đã về hưu, nghĩa là cũng đã đến tuổi già, ở miền Đông nước Mỹ. Anh cho biết anh đang có một chương trình đi vòng quanh nước Mỹ và cả Canada để thăm những người bạn thân, bệnh tật và già yếu. Anh cho biết thêm, chỉ trong vòng nửa tháng, anh đã mất đi ba người bạn, lớn cũng như nhỏ tuổi, bệnh tật hay không, nên bây giờ có thời giờ nên thăm viếng, gặp gỡ nhau, kẻo“một mai bóng xế trăng lu, con ve kêu mùa hạ, biết mấy thu mới gặp chàng!”
Tôi biết ở Mỹ này, nhiều người vì sinh kế phải đi làm ở tiểu bang xa, không có thời gian trở về thăm cha mẹ. Vào những dịp Lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh và Tết Nguyên Đán, cha mẹ vẫn ngóng đợi con về. Con thì có bao nhiêu công việc bận rộn ở sở, cuối tuần phải cắt cỏ, dọn dẹp nhà xe, đưa con đi học đàn, học võ, mùa hè phải đi “vacation,” vắng nhà không có ai săn sóc con chó, con mèo hay bầy cá Koi trong hồ, ai cho ăn.
Đến khi nghe cha mẹ mất mới hối hả, mua vé máy bay về phục tang và khóc lóc. Để làm chi nữa!
Chuyện kể, một cụ già, góa vợ, sống cô đơn, buồn rầu sau khi nghe điện thoại của con gái và các cháu nói rằng sẽ không trở về thăm cha vào dịp Giáng Sinh năm nay. Người con khác cũng hứa hẹn sẽ cố gắng để về thăm cha vào năm tới, thế nhưng đã ba mùa Giáng Sinh trôi qua, người cha vẫn cô đơn mòn mỏi ngóng đợi những đứa con về.
Những người con sau đó đột ngột được thân nhân báo tin cha qua đời, lúc này, họ mới bàng hoàng nhận ra mình có một người cha trên đời nay, và hôm nay cha đã không còn nữa. Lòng tràn đầy hối hận và đau đớn, mắt rướm lệ, những đứa con vội vàng trở về nhà để tham dự tang lễ.
Bước vào nhà, họ ngạc nhiên khi thấy một bàn tiệc đã sắp sẵn. Người cha già bất ngờ bước ra, và câu nói đầu tiên của ông là: “Xin thứ lỗi cho cha. Cha chẳng còn cách nào khác để gọi các con trở về thăm cha.”
Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi? Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta còn cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lão. Xin hãy thăm viếng, trang trải tấm lòng, lo lắng, đừng để một mai kia rềnh rang nghi lễ “làm văn tế ruồi!”
 
 

 

 Ông Lão Kỳ Lạ
 
Truyện ngắn

Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
 
.

Tôi muốn viết từ lâu, kể chuyện một ông lão kỳ lạ, ông ta sống giữa đời như tất cả chúng ta, song lại hành động rất khác!
Lần đầu tiên tôi nghe về lão là mùa Giáng Sinh 1990. Chiều 24 tháng 12 năm ấy, tôi lên thăm bạn ở thành phố Lausanne. Chúng tôi rủ nhau đi phố sắm sửa vài món quà cho bữa tiệc thân hữu gặp nhau. Phố xá lạnh lẽo và vắng lặng lắm vì đa số mọi người đã đều đi về đoàn tụ với gia đình. Trời lất phất đổ tuyết, gợi cho lữ khách, tùy tâm trạng, mà cảm thấy lãng mạn hay cô đơn kinh khiếp. Với tôi, năm ấy thật buồn, vì ba mẹ tôi đi Hoa Kỳ thăm bạn, còn tôi vì phải lo học thi cho học kỳ mùa Đông, nên không đi theo được. Ở lại xứ cao nguyên sương mù, gió lạnh trong mùa Giáng Sinh lê thê quả là một chuyện cô đơn khó chịu. May mà còn có bạn bè dễ thương. Họ làm tiệc mời tôi và qua đó cũng ấm lòng người viễn xứ!
Khi ở phố về, chúng tôi chọn đường tắt nên đi ngang qua một chiếc cầu rất dài, bắc lắt lẻo trên ghềnh đá, đứng trên thành cầu nhìn xuống dưới người yếu bóng vía dễ bị xây xẩm vì chiều sâu hun hút hiểm trở. Người bạn đi chung chợt giật tay tôi chỉ một túp lều vải được dựng ngay bên cạnh đầu cầu. Tôi hơi ngạc nhiên, vì mùa này không phải là mùa để người ta cắm trại nơi đây! Bạn tôi kể rằng từ 20 năm nay, mỗi năm cứ đến mùa Giáng Sinh lại có ông già đến đây cắm trại. Tôi ngạc nhiên hỏi lý do. Bạn tôi cho biết chiếc cầu này là nơi quyến rũ nhiều người cứ đến mùa Giáng Sinh ra nhảy cầu tự tử. Vì mùa Giáng Sinh ở Thụy Sĩ buồn quá, những người sống cô đơn thường bị cơn trầm cảm (Depression) hành hạ nên dễ tìm cái chết. 20 năm qua, người đàn ông đã cắm trại ở đầu cầu, nếu thấy ai một mình đứng trên cầu, lập tức ông bước tới nói chuyện khuyên nhủ. Trong lều của ông thường có rượu chát, chocolade và vài món quà nho nhỏ. Người có ý định tự tử thường được ông mời vào lều cho uống rượu tâm tình, cho đến khi người đó bỏ ý định quyên sinh. Trước khi rời khỏi lều, thể nào họ cũng được ông cho món quà có ý nghĩa, với số điện thoại để sau đó cần người nói chuyện thì tìm ông. Ông làm việc âm thầm và không nhờ bất cứ hội đoàn nào giúp sức. Nghe lời kể của bạn tôi, tôi xúc động lắm, thật không ngờ giữa cuộc sống có quá nhiều bon chen, tranh giật lại có Tâm Bồ Tát hiện hành. Tôi kéo bạn tôi đi về phía lều của ông lão và tỏ ý muốn nói chuyện. Ông lão mở cửa lều, mời chúng tôi vào. Đó là một người đàn ông có dáng người khắc khổ, tuổi khoảng trên dưới 70 tuổi, gương mặt đầy từ ái. Trong căn lều thiết trí rất đơn giản, có tấm thảm trải cho ấm và một lò than nho nhỏ bên cạnh để sưởi, nấu trà, cafê và thức ăn.
Ông lão hỏi chúng tôi sao lại đứng trên cầu bàn luận lâu vậy, giữa thời tiết giá lạnh trong buổi chiều Noël? Tôi kể ông nghe về cảm nhận của mình khi biết chuyện và vô cùng tán thán hạnh nguyện của ông. Ông lão mỉm cười: „Thì sống trong đời, ta có thể làm được việc gì tốt cho người khác thì phải cố gắng thôi!“ Ông cũng cho biết thêm „có nhiều người oán trách tôi vì tôi bắt họ tiếp tục sống để chịu khổ!“ Chúng tôi nói chuyện với nhau khoảng 1 giờ đồng hồ về nhiều đề tài rất tương đắc, ông lão rất thông thái, rất tế nhị và khi nói chuyện có sức thuyết phục rất cao. Sau đó chúng tôi từ giã ông để trở về lo bữa tiệc buổi tối. Từ đó, thỉnh thoảng tôi gọi điện thoại nói chuyện với ông. Tình bạn giữa chúng tôi nảy nở và trở nên thân thiết. Ông tên Peter Dupont, tuổi đã 72 và sống một mình cô độc. Tôi cũng ngạc nhiên không hiểu tại sao ông không có gia đình. Ông bảo: „Khi trước tôi cũng có bà mẹ nữa, vì phụng dưỡng mẹ nên tôi chẳng lập gia đình, ngày tháng qua đi, trở thành người già khi nào không biết.“ Ông làm việc tại ngân hàng X với nhiệm vụ chuyển thư từ tài liệu từ văn phòng này tới văn phòng khác. Ông không bao giờ nghỉ, trong suốt 40 năm làm việc tại đây. Khi mẹ ông qua đời trong đêm, ông đến xin phép ban giám đốc cho ông được nghỉ nửa ngày. Ông giám đốc ngạc nhiên thấy ông xin nghỉ, hỏi lý do mới biết đêm qua mẹ ông qua đời. Ông giám đốc kêu trời và bắt ông nghỉ 1 tuần ở nhà lo mọi chuyện. Sau 3 ngày, ông gọi điện thoại xin cho ông đi làm lại kẻo không ông cũng sẽ „chết“ như bà mẹ của ông mất, nếu người ta còn bắt ông ở nhà!
Quả thật tôi không thể hiểu được tại sao có người ham mê công việc đến thế, ông lão trả lời những thắc mắc của tôi rằng: „Ta được sống trong xã hội đầy đủ thế này, ta nợ biết bao nhiêu người, nếu không làm việc để trả lại những ân nghĩa ta vay, thời ta nợ đến bao giờ mới trả nổi!?“ Tôi giật mình vì lý luận của ông rất gần với tư tưởng Bồ Tát Đạo của Phật Giáo đại thừa, trong khi ông là Ki Tô Hữu.
Với thời gian, chúng tôi khám phá ra ông Dupont cũng chính là khách hàng ở nhà bank nơi bạn tôi làm việc, mặc dù cũng làm việc cho nhà bank, song nhà bank nơi ông làm việc thuộc nhà ngành quản trị gia tài (asset management bank), trong khi ông chưa giàu có để có trương mục tại ngân hàng đó.
Ông biết bạn tôi và rất tin tưởng khi có chuyện gì có liên quan đến ngân hàng tiền bạc.
Thời gian trôi đi, đã 14 năm kể từ ngày tôi quen ông Dupont. Hàng năm ông vẫn đến cắm trại bên cầu, dù rằng tuổi ông đã quá cao và yếu nhiều. Rất nhiều người biết về ông, có những bài phóng sự hay chương trình truyền hình nói về ông, song chưa bao giờ những thứ ấy khiến ông để ý! Ông thường tỏ ra khó chịu khi người ta tới quay phim, phỏng vấn ông.
Hôm qua, tôi nhận được điện thoại của bạn tôi, tôi đã lặng người đi khi nghe tin ông đã vừa giã biệt cõi đời! Cảm động nhất là trước ngày ông mất, ông nhờ người đẩy xe lăn cho ông tới ngân hàng gặp bạn tôi (sau cơn bệnh cách đây 3 tháng, ông không đi lại được nữa, mà phải ngồi xe lăn), ông mang tất cả các hoá đơn thuế nhà, thuế đất, bill điện nước theo và yêu cầu bạn tôi thanh toán giúp ông. Ông bảo: „Ta biết ta sắp ra đi, nay nhờ anh giúp trang trải hết những nợ nần còn sót lại này, ta không muốn còn phải nợ nần gì khi giả biệt cõi trần.“ Ông không có nhiều tiền trong trương mục, nhưng sau khi thanh toán còn lại một chút, bạn tôi hỏi ông muốn làm gì, ông bảo làm gì cũng được, song ông có người cháu họ xa, hiện cũng đã 70 tuổi, nếu số tiền còn lại đó sau khi ông qua đời, được chuyển cho người cháu với lời nhắn nhủ là „Giáng Sinh năm nay, ráng thay ông, một năm cũng được ra cầu Lausanne cắm trại cứu người, thì ông sẽ mỉm cười thanh thản ở bên kia thế giới“
Chỉ vậy, hai ngày sau đó ông ra đi thanh thản tại bệnh viện gần nhà.
Một vị Bồ Tát bằng xương bằng thịt đã âm thầm đến và đi, không để lại dấu vết! Tôi không đi dự tang lễ của ông được, nhưng nghe đâu rất đông người tham dự! Có nhiều người được ông cứu từ 30 năm về trước cũng mang gia đình con cháu tới tiễn ông.
Mùa thu … vắng lặng và buồn quá! Chiếc lá vàng rơi để trở về với cát bụi … tăng thêm chất màu mỡ cho đất. Một đóng góp cuối cùng! Ông lão kỳ lạ kia cũng vậy!
Mùa Vu Lan 2548
Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
 



 


 

lundi 26 septembre 2016

Groupe Hương Xuân 2016 giới thiệu chương trình thơ, nhạc với thơ Đỗ Quý Bái, Trần Trọng Thiện, Con Cò Thơ, Thanh Hương và nhạc LMST.


Phạm Đức Nghĩa trình bày Nắng Thu, show... par crth2837
 
Trước khi vào mùa Thu, con người thường bỗng thấy chợt vui, chợt buồn.
Có lẽ tiễn đưa cái nóng mùa Hạ và thiếu vắng dần bóng mặt trời làm thi sĩ chợt nhớ về những kỷ niệm xa xưa nhất và mỗi người một tâm sự để cùng góp lại đây những bài thơ, nhạc, nhiều chủ đề.
Caroline Thanh Hương
 photo Diapositive2_3.jpg
Với anh Đỗ Quý Bái, anh gửi bài
HỌA THƠ LỤC BÁT CỦA THANH HƯƠNG

Năm canh giờ đã gần tàn ,
Viễn liên chưa đã nàng chàng truyện xưa:
Kể bao lâu cũng không thừa ,
Hỏi nàng có thấy trời mưa dượi buồn ?
"- Em thường tìm thử gốc nguồn
Ngày nay đã thấm nỗi buồn đông phương
Đất gần thiếu bạn thân thương
Trời xa chỉ sợ quê hương mất rồi
Cùng nhau than thở bồi hồi
Em nhắc kỷ niệm ,anh thời hỏi mau
"Bây giờ nếu đó được nhau
Thì ta làm  thử chút gì cho nhau ? "
"-Giàn nua bệnh họan theo sau
Truyện xưa khắc cốt  người nào nỡ quên !

LTĐQB
  photo automne-paysage_wallpapers-free_1.jpg

Tiếp theo bài thơ của anh Đỗ Quý Bái, tôi xin gửi lại bài thơ của mùa Thu năm trước.
Gần nơi tôi làm việc, có nhiều cánh đồng bát ngát những năm trước đây. Người nông dân ở đây trồng bắp, trồng ngô hay lúa mì. Nhưng cũng như nhiều nơi trên ước pháp, nông thôn cũng bị thành khu công trường, nên những cảnh cánh đồng, những cây cầu gỗ, những mương lạch, suối nguồn cũng từ từ bị lấp và thay vào đó là những hãng xưởng với những cái xường sắt mọc lên rất mau.
Chút ngậm ngùi cho cảnh quê thành cảnh tường sắt, nền bê tông nên mới có bài thơ này.
Caroline Thanh Hương
Còn Lại Gì Thu Sau Này.
Có phải thu nào lá cũng vàng, đỏ?
Có phải cành khô dễ vỡ ngô ngây?
Có phải lạnh về cho má hây hây?
Có phải trăng tàn cho đêm thêm tối?
Trái mùa thu, sóc con bới hạt dẻ
Năm ngón tay Em màu nắng nhẹ phai
Tay buông nắm đất cho ai ngần ngại.
Chú quạ đen mắt biếc tiếc ruộng chiều.
Cố góp nhặt vài hạt thóc ít nhiều.
Dòng suối chảy nước nguồn về đâu nhỉ?
Tấm ván kẻo kẹt trên cây cầu khỉ
Cặp vịt xanh còn bì bọp về xuôi.
Đứng trên cầu, em bé quẳng cần câu
Hy vọng nhỏ tan dần theo chiều xuống.
Nhệch nhạc mặt trời, bóng giống gương vỡ
Một chiều thu nắng trở, gió heo may.
Cõi đồng quê, héo hắt giữa ban ngày
Công xưởng lấp ruộng cày ngày sắp tới.
Thanh Hương
20 tháng 11 năm 2015
  photo Diapositive4_4.jpg
Và mời quý anh chị theo dỏi chương trình văn nghệ của anh LMST
CAM ON DONG GOP NHUNG BAI THO HAY CUA CAC THI SI TAC GIA BON PHUONG:
TITLE:  NHO THU XUA
www.lmstflorida.com/?1574                                                                                 
LYRICIST: SONG PHUONG
MUSIC COMPOSERLMST
HARMONISTCAO NGOC DUNG
SINGERTAM THU
YOUTUBE: Chua co
               
*Xin phep tac gia Thi si cho duoc cong tac phan am nhac
va duoc pho bien bat vu loi tren mot so Dien dan bon phuong
*When I give you my time, I’m giving you a portion of my life.
  photo 09-538536.jpg
NHAC CUNG DE TAI “THU”:
RUNG THU LA TRUNG (Tho Huu Hien, Nhac Lmst, Ca si Thu Trang)
THU (Tho Huu Hien, Nhac Lmst, Ca si Minh Nguyet)
THU LAI VE (Tho Hoang Anh Nguyet, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Tam Thu)
 THU MO (Tho To Anh, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Thuy An)
THU SAU VOI NGU ONG (Tho Huu Hien, Nhac Lmst, Ca si Thu Thuy)
THU SAY (Tho Song Phuong, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Thuy An)
TRANG THU CO TICH (Tho Song Phuong, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Tam Thu)
MOT TROI THU XUA (Tho Lam Song Dong, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung - Ca si Thuy An)
THIEN THU (Tho Uyen Thuy Lam, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Thuy An, Video Karaoke Huyen Ai)


NET THU (Tho Thuong Anh, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Nam Phuong)
DEM TREN SONG THU (Tho Le Cam Thanh, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Tam Thu)
NET THU (Tho Thuong Anh, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Quoc An)
NGUOI CO KIP VE MUA LA DO  (Tho Vuong Hong Ngoc, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Lan Anh)


NHO THU XUA (Tho Song Phuong, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Tam Thu)
Đây là một trong những bài thơ của anh Đỗ Quý Bái đã gửi vào groupe Cát Bụi trước đây, nay tôi có khung thơ nên lưu lại đây luôn.

 photo Diapositive1_3.jpg
Tiếp nối chương trình là thơ của anh Trần Trọng Thiện

NHẮN GỬI BẠN HIỀN


THU  KHÔNG  BUỒN

Thu đã về, mưa dồn, gió hắt
Lá trên cành, lay lắt tung rơi
Lời ly biệt, tỏ đầy vơi
Hẹn mùa xuân đến, tiếp đời ngày mai

Nhưng trong cảnh phôi thai, mờ nhạt
Lá nào còn chưa lạt sắc au
Đỏ, vàng, xanh, tím, ồn ào
Khoe thanh, khoe sắc, lao xao phô mầu

Vàng đậm, vàng tươi, chen vàng đỏ
Bên cạnh hồ, cây ngỏ bóng, soi
Rừng thu, la liệt lá rơi
Đất mềm, ẩm ướt vàng phơi từng tầng

Tầng trên, tầng dưới, hợp quần
Tỏ rằng đến chết vẫn cần  đưa sang
Cho người, đừng vướng sầu mang
Đẹp vui sống vững, như hằng đời cây


               Trần Trọng Thiện
 photo Diapositive3_3.jpg
Đặc biệt nhất là chương trình thơ của Con Cò Thơ.
Cám ơn Con Cò Thơ đã chia sẻ bài viết.
Caroline Thanh Hương
 photo automne-copie.jpg
Đã tới cuối tháng 9. Ngoài vườn chỉ còn lác đác vài bông hoa của cuối mùa hè. Không lâu, sẽ vắng bóng một loài chim bé bỏng rất hiếm thấy ở Việt Nam nhưng rất thường thấy ở Hoa Kỳ. Mời các anh chị thưởng thức bài Humming Bird của Con Cò, ảnh chụp về chim của  Nguyễn Văn Chu.

 photo Blue Bird_0036 A1-r1024.jpg
THƠ TẢ SÚC VẬT 2   (Ó Vàng là bài Thơ Tả Súc Vật 1)
HUMMING  BIRD   
Con Cò
Lời nói đầu:
Một tự điển Anh Việt dịch humming bird là “chim ruồi”. Từ này mô tả sai lệch đặc thù của humming bird. Con ruồi chỉ có thể bay tới và bay lượn chứ không thể bay lùi, bay ngang hoặc bay đứng yên một chỗ.
Chim humming bird nhỏ như một đốt ngón tay út, có thân hình của chim, lối kiếm ăn của ong và đuờng bay của chuồn chuồn. Mỏ dài thon nhọn. Cặp cánh thật nhỏ rung động cả ngàn lần mỗi phút (vibration) và phát ra tiếng gió nhẹ vù vù (humming). Chim có thể bay tới, bay lùi, bay ngang, bay dọc hoặc bay yên một chỗ và thuờng bay đơn độc chìm chìm gần mặt đất để tránh hung hiểm ở trên cao.
Bài thơ 36 câu 252 chữ dùng toàn vần bằng để mô tả vẻ cô đơn, yếu đuối và lối kiếm ăn chìm chìm gần mặt đất của loài chim bé bỏng.
Thiên nhiên vô tình nung nên khuôn
Như chim như ong như chuồn chuồn
Muời giây ngàn lần rung vai thon
Bay vờn hoa tươi môi thuôn thuôn
Chim bay vù vù ve hoa xuân
Trông như ong vàng vùng hồng trần
Tay chuồn vi vu vù vù ngân
Nghe như hồn thiêng về thì thầm
Bay lên bay lùi bay xiên ngang
Bay yên từng hồi châm hoa vàng
Trông như ngàn cành cây hư hoang
Mời chim dừng chân trong không gian
Lông tơ mềm mềm bay không lâu
Cho nên chìm chìm chim bay sâu
Đuờng bay trên cao đầy cơ cầu
Chim ưng kên kên và diều hâu
Mùa đông chim ơi chim nơi đâu
Đêm đêm  mây mù sa trên đầu
Ngày ngày mưa băng giăng giăng mau
Bao quanh xương da căm căm đau
Chờ khi xuân sang chim quay về
Rung đôi tay chuồn chào mùa huê
Đầu cành chim bay treo lê thê
Ngàn xanh hương xuân thơm đê mê
Ô hay chim phiêu lưu như mình
Đời chim đơn côi nghe buồn tênh
Lang thang săn mồi trên hoa xinh
Hay đang tìm về nơi sinh thành
Bùi ngùi thương chim như thương đời
Du xuân mà sầu vương môi cuời
Chôn vùi suy tư trong hoa tươi
Đưa chân buồn thương vào xa xôi
Đìu hiu khung chiều ta nhìn chim
Miên man mơ mòng mê say tìm
Trong chiều âm u trong im lìm
Thời gian yên bình cho con tim

Con Cò
 photo Blue Bird_0004 A-r1024.jpg
và gửi tiếp bài của anh Đỗ Quý Bái
GỬI  GIÓ  HEO  MAY 

Heo may, Nữ Chúa của muôn thu ,
Dừng lại xin dừng gót lãng du .
Nhớ quyện hồn ta theo với nhé !
Cho ta chung hưởng thú sông hồ ...

Ta sẽ theo nàng đi khp nơi .
Cùng nhau khăng khít chín phương  trời .
Thả hồn bay bổng vào vô tận .
Nữ Chúa Heo May, nữ chúơi !

Ta sẽ cùng nàng ngự giữa rừng 
Để nghe đàn suối trổi tưng bừn
Và nghe rạo rực trong lòng lá 
Nhạc khúc vàng thu nở ngập ngừng .

Ta sẽ vì ai hái lá phong ***
Trải làm nệm gấm dưi trăng trong .
Cùng nhau tn hưng đêm huyền thoa.i .
Lắng tiếng thời gian đếm nhớ mong .

Ta sẽ cùng nàng tới đi dương 
Ngắm xem hoa biển tự muôn phương 
Xô về thắđượm tình mây nước 
Vờn mảnh trăng ngà lng bóng gương .

Cùng nhau ta sẽ tới cung trăng 
San s cô đơn với chị Hằng ,
Khuyên ả Nguyệt Nga vui vẻ lại .
Thêm phần diễm ảo buổi hoa đăng .

Ta s đi thăm hết mọi nhà !
Thăm muôn loài cúc chĩđhoa .
Thăm bao chinh phụ trong phòng lạnh 
Mơ bóng người yêu tận ải xa .

Ta sẽ làm thơ nàng sẽ ngâm 
Những vần tuyệt diệu sẽ muôn nă
Vang vang in đậm vào "Cô Tịch" 
Xót kẻ lỡ làng mộng gối chăn .

Ta sẽ hôn lên má mọi người ,
Nhất là trên những cặpmôi tươi (*)Của bao thiếu nữ đang xuân sc 
Mơ bóng xe hoa miệng mỉm cười ...

Cuối tháđầu ghềnh , Nữ Chúơi !
Tin yêu ta gửi dển muôđời !
Kim phong hiu hắt khơi nguđạo , $$$
Ngày tháng tiêu dao thuận mệnh trời !


                     LẠC THỦY ĐỖ QUÝ BÁI 



*** lá phong là lá cây maple mùa thu mầu rấđẹp .
$$$ kim là vàng , phong là gió ; kim phong là gió vàng tức là gió thu .
Gió heo may tưng trưng cho mùa thu và mênh mông vô tận, nên có thể gọi gió heo may là Nữ Chúa Của Muôn Thu .
Vậy thì thả tâm hồn theo gió heo may đi muôn nơi mà viết ra những dòng thơ. Khách thơ cảm thấy ngọn gió vàng đượm màu nho giáo – tin có Trời và Số Mệnh Con Người:
Kim phong hiu hắt khơi nguđạo , $$$
Ngày tháng tiêu dao thuận mệnh trời !
KHAI  PHI  HẠNH  NGUYÊN