Translate

Libellés

Affichage des articles dont le libellé est thơ. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est thơ. Afficher tous les articles

dimanche 4 juin 2017

Caroline Thanh Hương giới thiệu thơ, văn, nhạc Tha Nhân, Đỗ Quý Bái, Thanh Vân, Thanh Hương.

tt
 Kính gửi quý anh chị chương trình thơ nhạc của groupe Hương Xuân 2016 với nhạc Trần Chương Lương, loại thơ đặc biệt  Đỗ Quý Bái, thơ Marine Thanh Vân, thơ Caroline Thanh Hương và đọc thêm Blog, bài của  bạn hữu gửi.




 photo Bin Tinh.jpg tt

Cám ơn anh Phước Nhân đã gửi bài


Người Việt gốc Mỹ
Nguyễn Thế Thăng

Trong khi người Việt tìm mọi cách chối bỏ văn hóa Việt, nặng về huớng ngoại thì có những người ngoại quốc nâng niu, gìn giữ những giá trị đẹp của văn hóa Việt và coi Việt Nam như tổ quốc họ.
Câu chuyện sau đây của thiếu tá Nguyễn Thế Thăng kể về nguời bạn cựu chiến binh Mỹ Michael Erickson.
Tôi biết Mike khoảng hai năm sau ngày đặt chân lên đất Hoa Kỳ. Dù hành trang sẵn có chút ít tiếng Anh từ trước 1975, tôi vẫn phải vất vả hội nhập vào xã hội mới bằng những bước chân chập chững, e dè trong độ tuổi “bất hoặc”.
Thật may mắn, tôi tình cờ được gặp và quen biết Mike. Anh đã cho tôi một cái nhìn khá bao quát nước Mỹ từ phong tục tập quán đến văn hóa xã hội lẫn chính trị. Mike đã tận tình hướng dẫn, giúp đỡ cả vật chất tinh thần để tôi có được một nghị lực, niềm tự tin, sự phấn khởi tràn trề khi bắt đầu nửa cuộc đời còn lại nơi tha phương, đất khách.
Trong buổi họp mặt cựu Chiến Binh nhân dịp Memorial Day của State Guards Association of U.S (SGAUS), bàn của tụi tôi rất ồn ào với đủ mọi vấn đề trên trời dưới đất, vui nhất là những chuyện tiếu lâm xoay quanh đời sống thường nhật của người Mỹ, đặc biệt lớp tuổi về hưu phải đương đầu với nhà dưỡng lão, bệnh tật, nhất là bệnh lãng trí Alzheimer… .
Hôm ấy, tôi kể chuyện một đôi vợ chồng già, Bác Sĩ nói với người vợ: tôi thấy sức khỏe ông nhà ngày càng khá hơn khi ông tìm được niềm vui nơi Thượng Đế, tin tưởng nhiều hơn vào Chúa Quan Phòng, đến nỗi, ông nghĩ Chúa đang theo giúp đỡ ông trong mọi việc, trong từng bước chân đi. Ông nói với tôi, đêm qua, khi ông vừa mở cửa nhà vệ sinh để đi tiểu thì Chúa bật đèn lên cho ông liền….
Bà vợ la lên, ngắt lời Bác Sĩ:
– Ôi lạy Chúa tôi, ổng lại đái vào tủ lạnh của tôi rồi!!!
Cả bọn cười bò lê bò càng. Cười lớn nhất là một chàng cao lớn, tóc vàng tên là Mike.
A nh vỗ vai tôi:
– Ê, bạn người gốc nước nào?
– Việt Nam.
Mike bật đứng dậy, bàn tay như hộ pháp chụp lên đầu tôi, nói thật lớn, nguyên văn bằng tiếng Việt đặc sệt giọng miền nam:
– Đ.M. nãy giờ sao hổng nói?
– Ủa, anh biết tiếng Việt hả?
Mike vênh mặt lên, tay phải vỗ bồm bộp vào cái ngực đang ưỡn, vẫn dùng tiếng Việt:
– Hai lần công tác Việt Nam, đem về Mỹ một cô giáo dạy tiếng Việt tại gia từ 1972, học và nói tiếng Việt từ hồi đó đến giờ, bộ ngu lắm sao mà không biết, biết rành quá đi chứ!!
Không ngờ trong bàn lại có một số cựu chiến binh Việt Nam khác, đua nhau xổ ra những câu tiếng Việt họ còn nhớ lõm bõm:
– Chòi đắt ui (trời đất ơi)
– chào cắc Ong, mành giỏi? (chào các Ông, mạnh giỏi)
– Con gái Viết Nàm dde.p lám (con gái VN đẹp lắm)
– Ngùi Viết Nàm tót lám, đi đi mao, đin – kí đàu (người VN tốt lắm, đi đi mau, điên cái đầu !)….
Riêng Mike nói tiếng Việt rất lưu loát, không hề sai một âm nào (giống như ca sĩ Delena hát tiếng Việt vậy), kể cả cách dùng chữ rất trí thức, đôi khi dí dỏm, có lúc thật tiếu lâm.
Tôi đã gặp một nhân viên Bộ Ngoại Giao rành tiếng Việt đến nỗi khi tôi đùa hỏi “Anh người gì mà nói tiếng Việt ngon lành vậy” Anh trả lời tỉnh bơ “Tôi người Bắc !”.
Tôi cũng đã gặp một số người Mỹ chính gốc, thuộc giáo phái Mormon, họ thảo luận Kinh Thánh, đi truyền đạo Tin Lành bằng tiếng Việt thật trôi chảy, nhưng đó là nghề của họ.
Còn Mike, anh nói tiếng Việt bằng cả tấm lòng: tên Mỹ của tôi là Micheal, tên Việt của tôi là Mai, theo giọng Việt Nam có nghĩa là hên, là may mắn, còn giọng Việt Bắc (?) hay Việt Trung (?) có nghĩa là hoa mai, một loài hoa rực rỡ mùa xuân !
Vợ tôi vẫn thích kêu tôi là Mai Cồ, hay Anh Cồ, hoặc Cồ ơi chỉ vì tôi bự con! Con rể của nước Đại Cồ Việt mà! Một ông thày bói VN nói số tôi phải cưới vợ họ Trần vì cả đời tôi không thích mặc áo..vv và vv … tôi há hốc miệng ngồi nghe một chàng mắt xanh, mũi lõ, tóc vàng 100% Anglo-Saxon đang chơi chữ bằng chính ngôn ngữ của tôi !!!
Một đêm hội ngộ tuyệt vời, vui như chưa từng thấy từ ngày sống kiếp lưu vong.
Một tuần sau, Mike điện thoại mời tôi đến nhà.
Từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác: gia đình Mike gồm vợ chồng và 2 con hoàn toàn sinh hoạt theo truyền thống Việt Nam và tự nhận là người VN. Mike nói: đúng ra tôi là người Việt gốc Mỹ! Người bản xứ khi nghe tôi giới thiệu là người VN, nói tiếng VN thì họ vui lắm, vài người lúc đầu cứ tưởng nước VN ở đâu đó bên Đông Âu nên mới tóc vàng, mắt xanh!
Người gốc VN lại tưởng tôi là Mỹ lai, càng vui hơn, gần gũi hơn vì có 50% máu Việt Nam trong người mà, ai cũng vui. Mike dùng chữ “vui cả làng”!
Cả gia đình dùng tiếng Việt làm ngôn ngữ chính.
Sống trên đất Mỹ, Mike tâm sự, nói tiếng Anh là việc đương nhiên, thế mà nhiều gia đình VN từ vợ chồng con cái đều ra vẻ hãnh diện với mớ tiếng Mỹ đôi khi trật giọng, sai văn phạm….hoặc nói đệm, câu nào cũng chêm thêm chữ Mỹ vào, trong khi cố tình lơ lớ tiếng mẹ đẻ của mình, dễ mất gốc quá, tủi hổ ông bà tổ tiên quá, uổng phí quá.
Lại có cả vài người viết văn, nhiều chữ thông thường không biết, hay giả vờ không biết, lại phải dùng tiếng Anh mới thấy dổm làm sao.
Tôi rất khâm phục những gia đình còn giữ vững truyền thống tốt đẹp VN. Tôi thấy những em bé VN thật dễ thương với tiếng Việt líu lo như chim hót, nhưng tôi nhìn các em với cặp mắt bình thường nếu các em nói tiếng Anh, thật bình thường vì đây là nước Mỹ, sau này khi lớn lên phải học thêm một ngoại ngữ ngoài tiếng Anh, họ sẽ hối hận. Tiếc quá, Mike chặt lưỡi, lập đi lập lại, tiếc quá !!
Anh có biết “bà lang kẹt” là ai không? Thế mà một ông VN đã tuyên bố tự nhiên như người Sàigòn, vào mỗi mùa Đông, trên giường của ông phải có ít nhất hai bà lang kẹt ngủ mới đã, mới đủ ấm !?!?
Mai Liên, vợ anh, một sinh viên Đại Học Cần Thơ sinh quán Sóc Trăng.
Hai người quen nhau khi Mai Liên đi học thêm Anh ngữ trong một lớp do chính Mike phụ trách phần đàm thoại và luyện giọng. Thế rồi hai người yêu nhau nhưng không thể tiến đến hôn nhân vì gia đình hai bên đều không tán thành.
Mike phải xin trở lại Việt Nam lần thứ hai, kiên trì thuyết phục cha mẹ Mai Liên bằng chính tiếng Việt anh đã học được từ người tình. Cuối cùng không những cha mẹ, anh chị em của Mai Liên mà cả bà con xóm giềng cũng hài lòng với “thằng Cồ” vui tánh dễ thương lúc nào, nơi nào cũng pha trò được.
Riêng gia đình Mike lúc đầu vẫn chưa mấy thiện cảm với người dâu dị tộc. Hai vợ chồng son cố gắng sống hòa hợp với mọi người, không tỏ ra khó chịu mà còn thấy vui vui với cái tên Liên vài người cố tình đọc trại thành Alien (=người lạ).
Chẳng bao lâu sau tình thế hoàn toàn đảo ngược. Khi cha mẹ Mike dọn vô nhà dưỡng lão chỉ có vợ chồng Mike thăm viếng thường xuyên.
Ông bà rất cảm động, thỉnh thoảng lại công khai ngỏ lời xin lỗi Mai Liên và giới thiệu với mọi người Liên là đứa con gái yêu quý nhất.
Bốn gia đình anh chị của Mike tan vỡ hết ba, sự kiện phổ thông với trên 60% gia đình Mỹ bị rắc rối trong hôn nhân. Cứ một lần li dị lại một lần chia gia tài, riết giống như chuyện thường tình. Tuy nhiên, có điều lạ là sau khi chia tay, họ vẫn liên lạc qua lại với nhau, coi nhau như bạn, không ai ghen tuông gì hết.
“Tạ ơn trời đất (Mike không dùng chữ Chúa) tôi có được một bà vợ tuyệt vời. Liên lo lắng chăm sóc tôi kỹ lắm từ mọi sinh hoạt đến từng miếng ăn hàng ngày. Tôi đã quen và rất thích thức ăn Việt Nam. Rất hợp lý nếu ta không biết kiêng cữ, cứ ăn tầm bậy là đưa đủ thứ bệnh tật vào thân thể mình thôi. Anh ăn cái gì anh sẽ như thứ ấy (1).
Ăn nhiều rau, đậu, trái cây tươi, da thịt anh sẽ tươi. Anh ăn mỡ, cơ thể anh sẽ phải đeo mỡ (2).
Tốt nhứt nên ăn chay. Gia đình tôi ăn chay mỗi tuần một lần, nhiều nhất là các loại rau. Đồ chay Liên làm ngon lắm. Món nào cũng ngon, cũng tốt cho sức khỏe vì Liên chỉ dùng dầu olive thay cho mỡ động vật, không mặn lắm, không ngọt quá như đồ ăn Mỹ, nhất là hoàn toàn không dùng bột ngọt. Đặc biệt nước mắm ăn riết rồi mê luôn nhưng điều cần thiết nước mắm mua ở chợ về phải đem nấu cho sôi lên rồi đổ lại vô chai xài vì trong nước mắm có thể có nhiều siêu vi trùng, nhất là siêu vi bệnh gan, các loại mắm cũng vậy.
Chế độ ăn uống như thế làm sao bị phát phì như ba phần tư dân Mỹ hiện nay. Đến như con nít trên 6 tuổi thì phân nửa đã vượt quá trọng lượng được coi là mập rồi. Còn về thẩm mỹ, Anh thấy không, thông thường da người Mỹ trắng lại quá trắng, trắng nhễ nhại (?!)trắng như Bạch Tuyết nên trông có vẻ yếu đuối, bệnh tật, vì vậy họ phải đi phơi nắng ngoài biển hay vô các phòng nhuộm da trong các tanning clubs để cho da họ có màu đồng nâu hay màu bánh mật, nhìn rất khỏe mạnh, thể thao hơn, mốt thời thượng mà! Bà xã tôi được Trời Đất thương cho cái màu tự nhiên đó từ bé nên Ông Bà Ngoại sắp nhỏ mới đặt cho cái tên Mai Liên, anh đọc lái lại coi?!”
Nghe đến đây chính tôi đã phải kêu lên: chu choa mệ tổ ơi, mần răng mà cái chi mô anh cũng biết hết rứa chừ hết biết luôn.
Mike hiện nguyên hình một “chú Sam” há hốc miệng “Wh…what? What d’you say?”
Ngay sau khi dành thắng lợi đem được Mai Liên về Mỹ, Mike giải ngũ. Liên đi làm 2 nghề khác nhau cho phép Mike trở lại Đại Học lấy xong bằng Kỹ Sư Điện Tử.
Mike rất vui mỗi lần nhắc lại giai đoạn này:
tôi sướng như Ông Trời con, ngày ngày đi học, còn Liên cực lắm, hy sinh vừa đi làm vừa lo cho tôi còn hơn Ba Má tôi ngày xưa, dĩ nhiên tôi yên tâm học xong rất nhanh.
Bên Mỹ này anh muốn học là phải được, muốn học gì cũng được, muốn lấy bằng gì cũng có, chỉ cần anh có ý thích và có ý chí. Anh có thể học toàn thời gian, bán thời gian, học hàm thụ hay học ngay cả trên online. Không có tiền thì Chánh Phủ hoặc một cơ sở, một công ty hay một tổ chức nào đó ứng tiền cho mượn nếu đủ tiêu chuẩn. Tuy nhiên khi nộp đơn xin việc làm, người chủ chỉ căn cứ một phần trên bằng cấp, còn phần lớn dựa trên kinh nghiệm việc làm đã qua và sự giới thiệu, phê bình của các chủ cũ.
Tôi là cựu chiến binh, gần lấy xong bằng Kỹ Sư thì hãng Điện Tử Intel đã nhận trước rồi.
Năm đầu tiên tôi đi làm Liên chỉ còn làm một nghề, đến năm thứ hai Liên nghỉ việc hoàn toàn để đi học ngành Y tá. Đó là lý do chúng tôi chậm có con và chỉ có hai đứa.
Bên Mỹ này nghe nhà nào có 3,4 con là thiên hạ lắc đầu, le lưỡi liền. Có bầu, sanh con thật dễ dàng nhưng khó nhất, đau đầu nhất là vấn đề giáo dục, không dạy dỗ con được thì lại đổ thừa “cha mẹ sanh con, Trời sanh tánh”, chưa chắc vậy đâu !
Có rất nhiều gia đình nuôi con đến 18 tuổi là bắt nó phải tự lập, nghĩa là đẩy nó ra ngoài xã hội, xét cho cùng điều này cũng có phần tốt.
Vì vậy, cũng rất công bằng khi bố mẹ già yếu, đến phiên chúng nó sẽ đẩy bố mẹ vô nhà hưu dưỡng thôi!
– Mai Lan ơi, ra chào chú đi con, Mike gọi.
Một cô gái Mỹ đẹp như tài tử điện ảnh Hollywood tươi cười bước ra, hai tay khoanh trước ngực, đầu cúi xuống, nói bằng tiếng Việt rất chuẩn:
– Cháu tên Mai Lan, cháu chào chú.
Tôi đứng dậy, Mai Lan bắt tay tôi bằng cả hai bàn tay:
– Chú tên là Long, Chú rất hân hạnh được biết cháu, được quen biết gia đình cháu, một gia đình tuyệt vời, cháu là một cô gái tuyệt vời. Cháu có về VN lần nào chưa?
– Dạ, cám ơn lời khen của Chú. Cháu đã về VN hai lần. Năm rồi cháu đi VN miễn phí.
– Sao vậy?
– Cháu có hai người bạn, hai chị em, bố mẹ họ là người Việt, hai bạn cháu không rành tiếng Việt nên bao cháu đi chung về VN để làm thông ngôn. Vui quá chừng. Bà con chòm xóm dưới quê cứ nhìn cháu chằm chằm: sao kỳ quá hè, Mỹ nói tiếng Việt còn Việt đặc thì bù trất, kỳ hén !
Lại nữa, Mỹ thì tên Việt còn Việt lại lấy tên Mỹ, ngộ ghê!!
Cháu dịch lại cho hai đứa bạn nghe, tụi nó mắc cỡ quá, về đến Mỹ bắt đầu học tiếng Việt ngay.
Ba má tụi nó kèm riết, cháu cũng dạy thêm, bây giờ nói được hơi nhiều rồi. Hè năm nay tụi cháu lại về VN nhưng lần này cháu phải trả tiền vé máy bay vì bạn cháu không cần thông ngôn nữa, thông ngôn thất nghiệp rồi !!
Ông bà ngoại cùng gia đình mấy Cậu, mấy Dì thương cháu lắm. Cũng có thể sẽ có anh Liêm đi cùng.
– Liêm là ai?
– Anh Hai cháu. Ảnh tên là Uy Liêm.
– Có phải đó là phiên âm tiếng Việt của chữ William không?
– Dạ đúng
– Thế anh cháu thích tên nào?
– Cả nhà cháu thích tên Uy Liêm hơn vì đa số tên riêng của Mỹ không có ý nghĩa gì hết, thường được bắt chước từ trong Kinh Thánh. Còn tên VN có lồng nghĩa trong đó, có khi mang cả ước vọng của cha mẹ đặt ở người con.
– Vậy Uy Liêm nghĩa là sao? Tôi giả vờ hỏi.
– Uy là uy phong, uy nghi, uy quyền, uy lực… còn Liêm là liêm chính, liêm sỉ, thanh liêm.
Người có quyền uy thì phải liêm chính. Người ta khi có chút quyền chức thường hay sanh tật xấu, rồi tham nhũng, rồi phách lối.
Ba má cháu muốn anh Hai khi nào có địa vị lớn thì phải sống thanh liêm.
– Anh hai cháu đã có địa vị lớn chưa?
– Dạ ảnh chỉ mới là Đại Úy Thủy Quân Lục Chiến đang chiến đấu ở Iraq . Còn 4 tháng nữa ảnh sẽ xong nghĩa vụ, khi trở lại Mỹ, được nghỉ phép, anh Hai sẽ theo tụi cháu về thăm Ngoại.
– Anh Hai có biết tiếng Việt không?
– Hết sẩy Chú ơi, dù dở nhứt nhà nhưng cũng gần ngang tầm với Ba cháu …
Mike ngồi nghe tôi khảo hạch cô con gái, miệng cứ tủm tỉm cười.
Tôi thật sự cảm động, nếu không nói là choáng váng, cứ ngây người ra. Giả sử có ai đó kể tôi nghe về một gia đình như thế này, về một cô gái Mỹ thế này, về một Đại Úy Đại Đội Trưởng TQLC Mỹ như vậy… chắc chắn tôi không thể tin vì tôi đã phải chứng kiến nhiều hoàn cảnh trái ngược.
Có lần, vừa bước vô nhà một người bạn VN, ngay tại phòng khách treo một tấm bảng bằng carton với chữ: “No Vietnamese!” tôi ngập ngừng, hơi tái mặt, rồi lẳng lặng, chẳng nói chẳng rằng bước ra ngoài. Chủ nhà chạy theo đon đả.
Tôi nuốt nước miếng cho dằn cái gì đó nghèn nghẹn trong cổ họng rồi chậm rãi: có phải ông không muốn tiếp khách người VN hay ông không cho phép ai ngồi trong phòng đó nói tiếng Việt ?
Anh ta phân bua: tôi chỉ muốn bà Xã và các cháu luyện tiếng Anh cho thật nhuyễn để mau thành dân Mỹ thôi !?!?
Vậy nếu ông vào một nhà hàng, một công viên, lên máy bay, xe lửa, xe buýt hay vô nhà một người Mỹ nào đó, ông thấy hàng chữ này, ông hiểu nó thế nào?!?!
Cách đây vài chục năm, khi tình trạng kỳ thị chủng tộc còn tồn tại trên đất nước Mỹ, người ta thường thấy trên xe buýt hay công viên có đeo bảng: No dogs and negroes (cấm chó và người da đen). Đến thập niên 60 mới chấm dứt. Bây giờ ông treo “No Vietnamese” trong phòng khách nghĩa là làm sao?!?!
Ông ta gỡ bảng xuống liền.
Ông bà này nghe nói qua Mỹ có mấy năm đã về VN xum xuê, bà con bên nhà ngạc nhiên thấy ông và gia đình lột xác nhanh quá, sức mạnh một đại cường quốc có khác.
Bên này cả hai ông bà đi làm vệ sinh, quét dọn trường học, về VN khoe làm trong ngành giáo dục nên rất ít nói tiếng Việt.
Riêng dân Mỹ hay người VN tại Mỹ chỉ nghe âm Mít đặc, không cần nhìn, đều biết ngay ông chánh gốc là “dân địa phương” Alaska vì, mười câu hết chín, ông đều nhắc đến tên một thành phố lớn của Tiểu Bang này: Du nô (3).
Nhưng thôi, đây là đất nước tự do mà! Tự do dân chủ với lưỡng đảng đàng hoàng.
Mike thường nói đùa với tôi “coi dzậy chứ hổng phải dzậy mà còn quá cha dzậy nữa” khi đề cập đến hệ thống lưỡng đảng của Hoa Kỳ hiện nay.
Cứ nhìn vô gia đình Thống Đốc Tiểu Bang California : Ông chồng Schwarzenegger thuộc đảng Cộng Hòa trong khi bà vợ lại theo Dân Chủ. Khi làm việc, hai đảng kiểm soát lẫn nhau như vợ theo dõi chồng, như chồng để ý coi chừng bà vợ.
Nhưng khi có những sự kiện trọng đại liên quan đến an ninh đất nước, đến sự tồn vong của quốc gia, đến sự sống còn của dân tộc Hoa Kỳ thì hai đảng chỉ là một như sau vụ 9/11 mấy năm trước đây. Hình như có một thứ siêu chính quyền đâu đó quyết định tất cả, tương tự ảnh hưởng nội ngoại trên hai vợ chồng giữ cho hạnh phúc lứa đôi bền vững, từ đó nuôi dạy con cái thành công, kinh tế gia đình thịnh vượng, cho nước Mỹ chỉ mới hơn 200 năm lập quốc đã tiến lên bá chủ hoàn cầu. Nước Mỹ đang đứng nhất trên toàn thế giới về mọi phương diện nhưng rất tiếc, nhất luôn về vô luân thường, vô đạo lý và nhất luôn về cả lãnh vực tội phạm!
Đấy, Mike hướng dẫn cho tôi nhiều, rất nhiều điều, nhiều chuyện.
Chúng tôi ngày càng thân hơn khi biết tôi ngày xưa cũng có một thời gian đi dạy học. Vợ chồng Mike và cháu Lan lại thích tìm hiểu sâu xa tiếng Việt hơn qua những từ ngữ Hán Nôm mà tôi đã được Ông Ngoại, một Cử Nhân Hán Văn, khoa thi cuối cùng, dạy dỗ.
Nhờ vợ chồng Mike, tôi thực sự hội nhập vào xã hội Mỹ lúc nào không hay. Từ sự nhiệt tình giới thiệu của Mike, tôi được một chân Technician trong hãng Merix ở Forest Grove. Một năm sau, Mike khuyến khích và hướng dẫn vợ chồng tôi mua một cơ sở kinh doanh riêng ngay trung tâm thành phố Tigard đến nay đã tròn 12 năm.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi nhanh như những áng mây ngoài khung trời rộng. Thênh thang như giấc mơ Hoa Kỳ của gia đình tôi liên tiếp nở hoa.
Cho đến một ngày… Tin như sét đánh ngang tai. Hai vợ chồng Mike vừa qua đời trong một tai nạn xe! Cháu Lan gọi báo cho tôi bằng tiếng được tiếng mất, tức tưởi, nghẹn ngào.
Một anh Mễ nhập cư bất hợp pháp say rượu lái xe vào đường cấm ngược chiều. Xe Toyota Camry của vợ chồng Mike nằm bẹp dí dưới gầm chiếc xe tải F350 chở đầy đồ nghề làm vườn cắt cỏ.
Toán cấp cứu phải cưa xe mới đem được hai người ra nhưng cả hai đều đã tắt thở vì sức va chạm quá mạnh và vì vết thương quá nặng….
Lại thêm một nhức nhối của người Mỹ trước làn sóng nhập cư bất hợp pháp… lại thêm một vết đen tệ nạn say rượu, say xì ke lái xe DUII (4) ngày càng nhiều….
Tang lễ thật đơn giản gồm đa số người quen gia đình, bạn bè làm chung Intel với Mike và đồng nghiệp trong bệnh viện của Mai Liên.
Cháu Uy Liêm được thông báo từ Iraq về để vừa kịp nhìn cha mẹ lần cuối trước khi đóng nắp quan tài.
Trời Oregon chiều nay mưa buồn day dứt. Nghĩa trang Finley Sunset Hills với những dốc thoai thoải quay về hướng Tây, về hướng Thái Bình Dương mà tận cùng bên kia bờ có một vùng đất mang tên Việt Nam, quê hương yêu dấu của Mike và Mai Liên suốt cả đời người. Gió buốt miên man như xoáy sâu vào tận xương tủy. Như chưa bao giờ.
Vài tia sáng yếu ớt long lanh trên những ngọn cỏ đầm đìa. Mắt tôi nhạt nhòa trong cái lạnh tái tê. Cũng xong một kiếp trong vô lượng luân hồi. Một chút gì đó có lẽ hai người đang hài lòng là vẫn còn được đi chung với nhau, vẫn còn được tay trong tay, cùng qua một thế giới khác, hy vọng sẽ tốt đẹp hơn.
Ít nhất về vật chất bây giờ xác hai người vẫn còn được nằm bên nhau, hai ngôi mộ song song, cùng nhìn về quê hương Việ Nam tít mù xa thẳm cuối chân trời.
Riêng tôi lòng trĩu nặng mối ân tình chưa thanh thỏa.
Trong suốt cuộc đời còn lại, dù còn sống trên đất Mỹ này, hay giang hồ đó đây, hình ảnh tươi vui khỏe mạnh, tràn đầy sinh lực, gương mặt dễ thương, cử chỉ ân cần, lời nói nhã nhặn nhiệt tình và đặc biệt ân nghĩa của vợ chồng Mike đã dành cho gia đình tôi chắc chắn sẽ khó phai mờ.
Cám ơn Michael Erickson. Cám ơn Mai Liên Trần.
Xin tạm biệt.
Chủ đề: Thế giới, Văn hóa - nghệ thuật


 photo Diapositive1.png tt


 photo Diapositive3.png tt
  photo Diapositive5.png
 tt
  photo Diapositive7.png
tt
 photo Diapositive9.png
tt

Mời đọc
Câu chuyện cuộc sống
Những bài thơ hay
Trang Anh ngữ
Bài học cuộc sống
     * Hold the door open
NPN’s recipe


Người Phương Nam
 

 photo Thanh Huong_ChieuVaoXuan.jpg

jeudi 20 octobre 2016

Groupe Hương Xuân giới thiệu chương trình thơ, nhạc với thơ Trần Văn Lương, Đỗ Quý Bái, Trần Trọng Thiện, Huy Văn, Thanh Thanh,LMST.



Có những bài thơ, một lần đọc qua thì tự nhiên ta thấy ngậm ngùi, đồng cảm.

Dù bài thơ đó chỉ là chuyên thương vay, khóc mướn, nhưng nó đã ghi lại một tâm tư nào đó.

Hôm nay đọc bài thơ đặt biệt của anh Trần Văn Lương, tự nhiên tôi tự hỏi, tại sao nó đặt biệt?

Vì đã lâu lắm rồi, anh chưa làm lại bài thơ nào bằng tiếng pháp.

Mấy hôm nay, đọc trên các forum nhà, ai nấy đều muốn tìm hiểu tâm tư người âu châu nói chung và dân tây nói riêng, có gì lạ?

Thưa, người pháp hay đa sầu đa cảm.

Tính lãng mạn muôn thủa vì họ luôn muốn hưởng thụ cái đẹp của đất trời, cái đẹp của phái đẹp và họ luôn muốn có nhiều thì giờ để mơ mộng lãng mạn hơn.

Nghệ sĩ là thế đó, nhất là văn nghệ sĩ pháp mà khi đi vào thi ca thì không bút mưc nào có thể tả hết được.

Caroline Thanh Hương

 photo 14724521_1111123372257128_4254522115810533240_n1.jpg

Cám ơn CR.
Theo ý kiến thô thiển của tôi, tiếng Pháp là ngôn ngữ của thi ca. Mỗi chữ tự nó đã có đầy đủ âm điệu và hình ảnh để dễ dàng tạo thành bài thơ . Ngay cả văn xuôi đọc lên cũng cảm thấy thật là êm ái .
Lúc nhỏ đi học, tôi đã mê ngay những bài thơ tiếng Pháp của những nhà thơ như  F. Villon, Ạ de Musset, A, Rimbaud, S. Prudhomme, G. Apollinaire và nhất là P. Verlaine . Bây giờ về già, thỉnh thoảng có hứng tôi cố gắng làm vài bài con cóc cho vui, hy vọng không bị mọi người chê .
Một lần nữa cám ơn CR đã chia sẻ. photo 14681593_1111123315590467_3511444926011624991_n1.jpg


Kính gửi đến quý anh chị con cóc cuối tuần.

Dạo:
      Dù cho góc biển chân trời,
Cũng mong nghe được một lời từ ly.


Cóc cuối tuần Phú Lang Sa:

 Quelque Tard Qu'il Soit

Sans un mot, tu t'en es allée,
Me laissant seul ici sécher.
Mon âme, d'un coup morcelée,
A tout prix ira te chercher.

Qu'il pleuve, qu'il neige ou qu'il vente,
Qu'il soit nuit, jour, matin ou soir,
Quelque longue que soit l'attente,
Je voudrais ouïr ton au revoir.

Depuis, j'ai parcouru la terre,
Fouillant et battant tous les coins,
Bravant désespoir et misère.
Mais hélas, que la fin est loin!

Je monte aux cieux, craignant le pire,
Que tu sois menée en ces lieux.
Tristement, nul ne peut rien dire.
Adieu Paradis, adieu cieux!

En enfer le hazard m'amène,
Où mon coeur frémit de te voir,
La pénitente, en grande peine,
Forcer un dernier au revoir.

Décelant dans tes yeux la flamme
Qui, jadis, a chauffé mes jours,
Je connais, au fond de mon âme,
Que je suis à toi pour toujours.
           Trần Văn Lương
             Cali, 10/2016

 photo 11035474-lua1.jpg

Phỏng dịch thơ Tây Ban Nha:

  Por Tarde Que Sea

En silencio te has ido,  
Dejándome con dolor extrañarte.
Mi alma se ha decidido  
Que, lo que sea, yo vaya a buscarte.

Haga lluvia o sol, no importa,
Que el destino sea benigno o fiero,
La busca larga o corta,
Siempre y siempre un adiós de ti yo espero. 

El mundo he recorrido,
Cruzando mares, montañas y ríos.
Aunque he tanto sufrido,
Quedan todos mis esfuerzos baldíos.

Varios días han huido;
Esperando verte, al cielo he montado.
De ti nada es oído,
Tristamente el paraíso he dejado.

Al infierno al fin llego.
Mis lágrimas se derraman en ríos,
Cuando detrás del fuego
Te miro intentando tu último adíos.

En tus ojos notando
La llama que ha calentado mi vida,
Me doy cuenta, llorando,
Que quedo tuyo por siempre, querida.
           Trần Văn Lương
             Cali, 10/2016
 
 photo 20131623-b-i-thanh-h-32.jpg

Phỏng dịch thơ Việt:

     Dù Muộn Thế Nào

    Em đi chẳng một câu từ biệt,
    Để mình anh thê thiết đắng cay.
       Con tim thương tích dẫy đầy,
Lao đao tìm kiếm đó đây miệt mài.

    Dù mưa sớm, nắng mai, gió tối,
    Dù bão bùng cản lối tìm nhau,
       Đợi chờ chẳng quản dài lâu,
Miễn nghe em thốt một câu giã từ.

    Đường thế trần bơ vơ dấn bước,
    Biển thương đau mấy lượt đắm chìm.
       Mặc anh mỏi mắt kiếm tìm,
Em như tăm cá bóng chim mịt mù.

    Chốn Thiên đường, anh ngu ngơ đến,
    Sợ em đà bỏ bến về đây.
       Hỏi lần chẳng có ai hay,
Bồi hồi trở bước, quắt quay về trần.

    Nẻo địa ngục cuồng chân rẽ lối,
    Quỷ đưa đường, phút cuối gặp may.
        Thương em tất tưởi bao ngày,
Câu từ biệt nắn mãi rày chửa xong.

    Nhìn đáy mắt còn nồng ánh lửa
    Ấm khung trời một thủa xa xưa,
       Lòng anh chợt thoáng ngẩn ngơ,
Biết mình vẫn của em như ngày nào.
                  Trần Văn Lương
                    Cali, 10/2016
 photo danh-ngon-cuoc-song-0031.jpg


 Xin vui lòng clique vào hàng chữ ở trên để đọc bài và xem hình.

 photo daisy-in-rain.jpg

Hôm nay, nhận được thơ phỏng dịch của anh Đỗ Quý Bái, xin post để lưu lại dòng thơ bạn hữu với thơ anh Trần Văn Lương,.

Quelque Tard Qu'il Soit
Sans un mot, tu t'en es allée,
Me laissant seul ici sécher.
Mon âme, d'un coup morcelée,
A tout prix ira te chercher.
Qu'il pleuve, qu'il neige ou qu'il vente,
Qu'il soit nuit, jour, matin ou soir,
Quelque longue que soit l'attente,
Je voudrais ouïr ton au revoir.
Depuis, j'ai parcouru la terre,
Fouillant et battant tous les coins,
Bravant désespoir et misère.
Mais hélas, que la fin est loin!
Je monte aux cieux, craignant le pire,
Que tu sois menée en ces lieux.
Tristement, nul ne peut rien dire.
Adieu Paradis, adieu cieux!
En enfer le hazard m'amène,
Où mon coeur frémit de te voir,
La pénitente, en grande peine,
Forcer un dernier au revoir.
Décelant dans tes yeux la flamme
Qui, jadis, a chauffé mes jours,
Je connais, au fond de mon âme,
Que je suis à toi pour toujours.
           Trần Văn Lương
             Cali, 10/2016
 photo 14681881_1111123238923808_3335357865134800454_n1.jpg
PHỎNG DỊCH

Dẫu Cho Muộn Màng Tới Đâu

Không nói nửa lời em bỏ đi
Để anh đơn độc ở nơi ni 
Hồn anh nứt nẻ ra từng khúc
Dẫu giá nào cũng kiếm cùng kỳ

Dù cho mưa ,tuyết cùng giông gió
Bất kể ngày đêm ,sáng tối gì
Dù cho chờ đợi bao lâu nữa
Muốn nghe em nói lúc chia ly

Từ khi tìm kiếm khắp Ta Bà
Xó xỉnh nào anh cũng bới ra
Vượt bao gian khổ sầu vô vọng
Trời  ơi ! mục đích vẫn vời xa

Lo lắng anh lên tận đỉnh trời
Nghĩ em bị dẫn tới đây chơi
Buồn thay ! biết nói chi đây nữa ?
Vĩnh biệt Thiên Đàng ,vĩnh biệt trời

Rủi may đưa đến ngục A Tỳ
Thấy em ,tim điếng, lại đây chi ?
Cơ khổ như người đang chịu tội
Mà câu từ giã khó ghê đi !

Ánh mắt em tôi rực lửa hồng
Xưa sưởi ấm anh đã mấy đông
Tự đáy lòng anh anh đã rõ
Xa em giây phút cũng không xong

LTĐQB

 photo 14695396_1111123282257137_4941139422793589718_n1.jpg

Xin nói thêm ý nghĩa bài thơ của anh Lương trên một khía cạnh khác, bằng bài họa sau :


    DÙ  MUỘN  THẾ  NÀO

Lúc vội ra đi, lời vĩnh biệt
Chứa chan hi vọng diệt chua cay
Tìm nơi tị nạn, vơi đầy
Chờ ngày trở lại dựng xây, dùi mài

Nhưng đất nước rũ mầu u tối
Đã bao lần tuyệt đối cùng nhau
Nắm tay vùng vẫy, chẳng lâu
Kẻ văn, người võ, ai đâu chối từ

Người tranh đấu tuy không lùi bước
Nhưng con tầu đi trước đã chìm
Người chỉ huy, biết đâu tìm
Bao niềm hi vọng dìm trong sương mù

Nay cơ hội diệt thù đã đến
Cả toàn dân mất bến, giờ đây
Tinh thần tỉnh dậy, cho hay
Đuổi quân xâm lược khỏi tay quỷ trần

Người cách mạng, dân, cùng một lối
Đang cùng nhau tạo khối cơ may
Tiến quân, bình tĩnh từng ngày
Diệt loài dối trá, dầu dài, phải xong

Nước Việt Nam chìm trong khói lửa
Đã bao lần, gương của người xưa
Rồng Tiên, vẫn chửa thể ngơ
Anh hùng dân tộc, chẳng nhơ chút nào

           Trần Trọng Thiện


 photo 55346885-1292900150-pha-thai-nang-mai-choi01.jpg

Cám ơn anh Thiện.
Tấm lòng của anh đối với quê hương thật là đáng kính.
Rất thích bài thơ của anh, vừa diễn tả sự đau thương mà cũng thật hào hùng.
Cầu mong cho mau có cảnh:
"
Đuổi quân xâm lược khỏi tay quỷ trần...
Tiến quân, bình tĩnh từng ngày
Diệt loài dối trá, dầu dài, phải xong
"

 photo 1601522_702057026506472_587686602_n.jpg



Tiếp theo thơ của anh Trần Văn Lương, kính mời quý anh chị đọc tiếp thơ của anh Huy Văn


XIN MỜI

Xin bạn giúp một bàn tay để chung sức gom tin yêu trên vạn lối
Bàn tay của tim hồng vang tiếng gọicùng dấn thân vượt trăm núi, ngàn sông.
Xin bạn góp một tấm lòngmang từ ái trao đời niềm hy vọng
Lòng Hướng Đạo và trái tim hào phóngsẽ là nguồn khai phá bước tương lai.

Mời bạn cùng sánh bước, chung vaiđể thẳng tiến tận cùng trời, cuối đất
Sá gì những thắng, thua, được, mấttấm lòng thanh luôn tĩnh, lặng, an, hòa.
Mời bạn cùng góp một cành hoacành Bách Hợp của tình yêu, nhân ái
Hãy vun xới những mầm xanh cây, tráiđể vườn thanh nặng trĩu lượng từ tâm.

Bạn tôi ơi! Hãy giữ mối tình thânlàm nút, khóa kết liên đời tận hiến
Dù xa cách tận cùng trời, cuối biểnngọn lửa thiêng thắp sáng mãi Tùng Nguyên.
Bạn và tôi sẽ giữ trọn lời nguyềnđem Tâm, Trí bước trên đường vui sống
Lời tuyên hứa năm xưa còn vang đọngTiến không ngơi và yêu mến hết lòng!

HUY VĂN

  photo couple.jpg

 photo best_20110620-090021-1-pe0074054.jpg

ĐỜI CHAN HÒA
         NHỮNG TIN YÊU
Có một gia tài của tôi – đâu đó
Trần gian còn giữ hộ chưa trao
Sống yên tâm – tôi tin tôi giàu có
Không gì lo – khốn khó ở chiêm bao.

Có khối chân tình xẻ chia ẩn khuất
Vẫn ân cần theo dõi suốt ngày đêm
Vẫn vỗ về đêm đêm tôi ngoan giấc
Không gì lo – hạnh phúc ở kề bên.

Có một người yêu tôi – tôi yêu sẽ đến
Sẽ đi cùng – tận cuối nẻo đường kia
Rất dịu dàng trao tôi ngàn thương mến
Không gì lo – cơn ác mộng phân lìa.

Có những an thần vị tôi ngự trấn
Những tai ương dừng lại,chẳng gieo điều
Tôi vẹn nguyên–không ai người gây hấn
Đời chan hòa đây đó ngợp tin yêu.
                                           LÊ MAI
 photo bim5.jpg
LIFE IS BATHED IN
                  TRUST AND LOVE

There is an inheritance for me – somewhere,
The world has kept, of it for me to take care.
Sensing secure, I believe I am wealthy wholly;
Nothing to worry – Poverty is in dreams only.
There is a lot of hidden feelings true and right
To share and kindly follow me day and night,
And still comfort me in every sound sleep;
No anxiety – happiness is close by and deep.
There, the one who loves me, I love, will come, 
Accompanying me on that far way as a chum,
Sweetly giving me thousands of fondness fair;
Nothing to fear – the separation nightmare!
There are peace angels for me who do reign
To stop disasters from sowing seeds of pain.
I remain intact – no hawk, everyone is a dove:
My life everywhere is bathed in trust and love.
Translation by THANH-THANH
 photo 14721666_1111123172257148_4876692187795181805_n1.jpg

CAM ON DONG GOP NHUNG BAI THO HAY CUA CAC THI SI TAC GIA BON PHUONG:

SUBJECT: NGUOI CO KIP VE MUA LA DO
www.lmstflorida.com/?1062                                                                                
LYRICIST: VUONG HONG NGOC
MUSIC COMPOSERLMST
HARMONISTCAO NGOC DUNG
SINGERLAN ANH
YOUTUBE: Chua co
               


*Xin phep tac gia Thi si cho duoc cong tac phan am nhac
va duoc pho bien bat vu loi tren mot so Dien dan bon phuong

*When I give you my time, I’m giving you a portion of my life.


NHAC CUNG DE TAI “THU”:

NHO THU XUA (Tho Song Phuong, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Tam Thu)

RUNG THU LA TRUNG (Tho Huu Hien, Nhac Lmst, Ca si Thu Trang)

THU (Tho Huu Hien, Nhac Lmst, Ca si Minh Nguyet)

THU LAI VE (Tho Hoang Anh Nguyet, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Tam Thu)

 THU MO (Tho To Anh, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Thuy An)

THU SAU VOI NGU ONG (Tho Huu Hien, Nhac Lmst, Ca si Thu Thuy)

THU SAY (Tho Song Phuong, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Thuy An)
TRANG THU CO TICH (Tho Song Phuong, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Tam Thu)

MOT TROI THU XUA (Tho Lam Song Dong, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung - Ca si Thuy An)

THIEN THU (Tho Uyen Thuy Lam, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Thuy An, Video Karaoke Huyen Ai)

NET THU (Tho Thuong Anh, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Nam Phuong)

DEM TREN SONG THU (Tho Le Cam Thanh, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Tam Thu)

NET THU (Tho Thuong Anh, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Quoc An)
NGUOI CO KIP VE MUA LA DO  (Tho Vuong Hong Ngoc, Nhac Lmst, Hoa am Cao Ngoc Dung, Ca si Lan Anh)